|
THE FAMILY OF SAINT THERESE
|
P.O. BOX 13237 Portland, OR 97213 Tel: 503 267 6053 Vuthanhan@yahoo.com
|
| CONSTITUTION |
|
|
|
HAI MƯƠI NĂM NHÌN LẠI Nguyễn Vạn Hùng
Vào đầu thập niên 1980, tiết tháng 3 thời tiết miền Bắc đang mùa lạnh, lại càng cảm thấy lạnh hơn sau hồi kẻng dài cuối ngày, báo hiệu cho người tù đến giờ vào buồng giam, trước khi cán bộ cai tù đóngsập cánh cửa gỗ và khoá ở bên ngoài vì sợ tù ban đêm trốn trại. Tiếng thanh sắt dài luồn qua chốt cửa nghe lạnh và khô khan, đơn điệu. Một cái gì rờn rợn, gớm ghiếc, nghe mãi rồi người tù cũng quen, không buồn để tâm đến nữa. Dần dần người tù lại tự tìm cho mình một niềm vui cuối ngày, sau giờ phòng giam được khoá lại. Từng người từng nhóm tìm đến quây quần nhau bên những chung trà, những tách cà phê dã chiến, chia nhau từng điếu thuốc vừa được gia đình thăm nuôi, kể nhau nghe truyện đời truyenä nhà trôi nổi, phiêu bạt, buồn vui… Tùy theo từng sự việc xảy ra, đến với từng đối tượng mà có những nỗi buồn vui lớn hay nhỏ, đơn sơ hay vĩ đại thoảng qua như cơn gió cuối đông hay mãi mãi lưu lại vào lòng người tù chẳng thể nào quên. Ðêm hôm đó nhóm chúng tôi có nỗi hân hoan tràn ngập, vô bờ, đẹp và trong sáng như bầu trời đầy sao nhìn từ bên trong phòng giam qua khung cửa sổ nhỏ hẹp: chúng tôi đang chuẩn bị nghi thức lễ rửa tội cho Vũõ Thành An trở thành người Công Giáo. Chúng tôi hớn hở chẳng vì đạo Công Giáo có thêm một giáo dân mới, cũng chẳng phải người giáo dân mới âý là một nhạc sỹ đa tài , hay đạo Công Giáo công chính hơn các đạo khác. Không vì những ly lẽ đó. Người tù nào vào giai đoạn ấyá, giai đoạn tận cùng của sự đáng cay ở kiếp làm người mới nhận chân được, cảm nghiệm được, tôn giáo nào cũng là mạch sống thiêng liêng và bám víu vào đó mà người tù mới tồn tại, mới sống cho ra người, đứng vững và ngạo nghễ trước những giăng mắc của kẻ thắng trận. Trái lại người yù nào xa lìa tôn giáo, được xem như người ấy đã chết và mọi anh em khác đều xem họ như đứng về phiá kẻ thù. Tất cả những người tù khi quay về bất cứ tôn giáo nào dường như đón nhận được một sự mặc khải huyền nhiệm mà Ðấng thiêng liêng ban phát cho. Nhạc sỹ Vũ Thành An cũng ở trong trưởng hợp đó. Chúa đã hiện hữu trong anh qua việc Chúa làm, thường tình thế tục, hèn mọn như con người. Sẽ chẳng có gì là đáng quan tâm nữa khi ta có trong tầm tay điềù vô cùng qúy gia.ù Một giấc ngủ an lành, thanh thản như muôn vàn giấc ngủ đã đến với con người. Vũ ThànhAn cần giấc ngủ ấy khi anh tin tưởng và khẩn cầu nài xin Người. Phần đông chúng ta thường hay không trân qúy những gì đã có được và luôn tiếc nuối những gì đã mất, vượt khỏi tầm tay. An thì không, không những hoan hỉ những gì đã có mà xa hơn nữa, anh cảm nghiệm ra rằng những gì đang có, đều là an bài mà Chúa đã ban cho, rằng khả năng mong manh và hạn hẹp của con người, chảng thể thực hiện được điều gì theo ước vọng của mình nếu không trông cậy vào Chúa, và từ đó anh quyết định tìm đến Người. Qua Chúa anh đã tìm đến một số anh em Công giáo và tất cả mọi người anh gặp đều mở rộng tấm lòng đón tiếp anh, vui mừng cùng anh, chia xẻ niềm vui với anh. Tù đó nỗi cô đơn xa dần, và sự chân thànhnhư anh hằng mong mỏi đã sống lại trong trái tim đã một thờøi làm anh nhức nhối đớn đau. Qua những yếu tố đơn sơ và nhỏ nhoi ấy, Chúa xắp xếp dọn đường để anh trở thành người Công Giáo, trong một điều kiện và hoàn cảnh không bình thường, phải chăng Chúa muốn thử thách anh! Và những bài Thánh ca ra đời rất ngắn trước đó trong ngày anh trở lại dạo Công Giáo và liên tục sau này, hiển nhiên đã nói lên đức tin của anh mạnh mẽ đến chừng nào! Hai mươi năm, nhìn lại. Hai mươi mốt năm tính từ năm 1981, đêm Vũï Thành An được làm phép Thanh Tẩy qua các bạn tù tại trại Hà tây miền Bắc và cuối năm 2002, tới thời điểm anh được phong chức Phó Tế trong Giáo Phận Portland, Oregon , Hoa Kỳ là một chớp mắt của giòng thời gian. Sự luân lưu của vũ trụ, nhưng lại là một bước dài so với sự sống bình thường của một con người. Thời gian ấy Vũ Thành An đã thực hiện được nhiều điều hữu ích, không những riêng cho anh mà còn cho nhiều người, đặc biệt với những ngườiCông Giáo. Bên cạnh những sáng tác anh đãï viết ra trong thời gian cải tạo, và khi trở thành người Công Giáo, An đã sáng tác rất nhiều thánh ca, phổ nhạc các Thánh vịnh. Ðặc biệt kể từ khi đến Hoa Kỳ và định cư tại Portland, Oregon, anh đã xuất bản: Tuyển tập Theresa ơi! ( mùa hè 1995 ) Mẹ rất Thánh ( mùa xuân 1996). Năm 1996 cũng là năm Vũ Thành An chấm dứt viết nhạc tình, chuyển sang phổ những bài Thánh vịnh để xử dụng trong các Thánh lễ ngày Chúa nhật và Lễ trọng. Cũng năm này anh dành nhiều thời gian theo học thần học, chuẩn bị đời sống mới, đời sống của một tu sỹ . Hơn hai mươi năm nhìn lại, kể từ năm Vũ Thành An trở thành người Công giáo. Bạn bè có mặt toiá hôm đó đã chia xẻ niềm vui với anh, nay điểm lại có người còn người mất. Tôi đươcï ù may mắn có mặt để hưởng lây hạnh phúc cuả An. Với nhiệm vụ anh em trong nhóm trao cho, lén bẻ một cành bông tạiûï khu văn phòng cán bộ trại để làm hoa dâng trong buổi lễ, nấu một nồ chè bột để ăn mừng và chuẩn bị chỗ nằm của tôi, tận cùng trên gác liền với chỗ của anh Ðộ, dùng làm địa điểm dâng lễ. Aáy vậy mà tôi đã lo sợ bọn an ninh trại gọi lên tra hỏi chất vấn. Có thế tôi mới thấy đươcï Vũ Thành An đã can đảm và đức tin của anh mạnh mẽ đến chừng nào. Ngày nay tại xứ người, tôn giáo không hề bị cấm đoán, ức chế. Cuộc sống vật chất thừa thãi đến hoang phí, vậy mà niềm tin vào Thiên Chúa của những người mà ngày nào lớn mạnh, nay dường như đẵ nguội lạnh theo thời gian năm tháng- trong đó có tôi-không còn sốt sắng như những năm tháng sống nghiệt ngã trong tù. Vũ Thành An thì trái lại, niềm tin của anh ngày càng lớn mạnh. Tôi cám ơn Vũ Thành An, nhờ anh mà tôi có được bài viết này, trước hết là để mừng cho An đã được thụ phong Thầy Phó Tế tại vùng rừng thông xanh biếc bạt ngàn, và sau đó là đề tôi có cơ hội suy gẫm phần đời hèn mọn còn lại ở chính mình. Nguyễn Vạn Hùng .
|
||||||||||